Cậu bé lớp 5 sáng bán bánh xèo, chiều về tìm mẹ tâm thần: Về thôi mẹ, đây không phải nhà mình

718

Câu chuyện về cậu bé học lớp 5 Huỳnh Trọng Ơn không có cha, phải mưu sinh nuôi 3 người thân bệnh tật, già yếu đã khiến không ít người rơi nước mắt.

Cậu bé lớp 5 bán bánh xèo nuôi mẹ tâm thần, bà già yếu

Hơn 2 năm nay, ở khu chợ xã Hoà Xuân Đông (Đông Hoà, Phú Yên), không ai không biết tới cậu bé Huỳnh Trọng Ơn (Học sinh lớp 5A, trường Tiểu học số 3 Hoà Xuân Đông, Đông Hoà, Phú Yên), một cậu nhóc thân hình gầy gò ngồi quạt bếp, loay hoay bán bánh xèo.
Từ tờ mờ sáng, Trọng Ơn đã có mặt ở khu chợ này để nhóm bếp, dọn hàng đúc bánh xèo bán. Công việc bán hàng của cậu bé mới chỉ học lớp 5 không được thành thạo lắm, nhìn đôi tay lóng ngóng, vụng về của em ai cũng thương. Có những ngày em chỉ kiếm được 10.000 đồng tiền lãi.

Hằng ngày, Ơn thức dậy từ sớm ra chợ đổ bánh xèo bán kiếm tiền mua thuốc cho mẹ.

Nhắc tới hoàn cảnh của cậu bé, ai cũng phải cảm thấy đau lòng xót xa.

Cha Trọng Ơn mất sớm, cậu bé phải về sống với bà ngoại già yếu năm nay đã gần 90 tuổi cùng người cậu bị tâm thần. Mẹ của Ơn trước kia bán bánh xèo nhưng từ năm 2013 cũng bắt đầu phát bệnh tâm thần nên từ đó em thay mẹ bán gánh bánh xèo ở chợ, gánh vác trọng trách kiếm tiền nuôi cả gia đình.

Mọi người trong chợ rất thương em, thường mua bánh xèo ủng hộ em, lúc thì cho em mớ rau, lúc thì cho miếng cháo. Nhưng cũng có những ngày bán ế, cả nhà phải ăn bánh xèo trừ bữa.

Mỗi ngày, sau buổi chợ sáng, nấu cơm nước xong xuôi cho cả nhà, Ơn lại tất tả chạy khắp lối xóm đi tìm người mẹ tâm thần về nhà ăn cơm. Đứa trẻ nhỏ phải dỗ dành, nịnh nọt mẹ, mỗi lần như thế nước mắt lại hòa cùng những giọt mồ hôi lăn dài trên khuôn mặt đen nhẻm vì nắng của em.

mẹ Ơn bị tâm thần thường đi lung tung nên Ơn luôn phải đi kiếm.

Cuộc sống mưu sinh vất vả là thế nhưng suốt 5 năm tiểu học em đều là học sinh giỏi, luôn nằm trong top đầu của lớp. Nhưng rất có thể con đường học hành của Ơn sẽ bị đứt đoạn khi bệnh tình của mẹ em ngày một nặng và em sẽ phải nghỉ học để chăm sóc mẹ.

Thổn thức trong nước mắt, Ơn nói: “Mẹ ơi, mẹ nhớ chịu khó ăn uống, mạnh khỏe, mau khỏi bệnh nhé mẹ, để có sức làm nuôi con với. Khi con lớn, con sẽ làm nuôi lại mẹ. Nếu có một điều ước, con chỉ ước mẹ con mau khỏi bệnh. Và con có một chiếc bàn để được học tập như các bạn…”

Theo Qtcs