Xót xa NSƯT Trần Hạnh bán giày, mũ bảo hiểm mưu sinh ở tuổi 89: làm diễn viên còn khổ hơn cả nông dân!

293

Đằng sau ánh hào quang của sân khấu, cuộc sống đời thường của một số nghệ sĩ không hòa nhoáng như mọi người lầm tưởng. Nghệ sĩ Trần Hạnh- một nghệ sĩ gạo cội trong làng sân khấu và truyền hình Việt Nam sống một cuộc sống khốn khó và thiếu thốn. Đã gần 90 tuổi, ông vẫn dáng vẻ khổ hạnh ấy ngồi một góc trông cửa hàng bán giày dép phụ giúp con dâu. Với ông cuộc sống hiện tại vì được sống khỏe mạnh đã là niềm hạnh phúc

Làm diễn viên còn khó hơn cả làm nông dân

NSƯT Trần Hạnh về hưu rời Nhà hát Kịch Hà Nội năm 1989 và tham gia nhiều bộ phim và tiểu phẩm.Ông được khán giả biết đến và yêu mến với các vai diễn trong những phim như :“Truyện cổ tích tuổi 17,”Tướng về hưu”,”Hãy tha thứ cho em”,….Những vai diễn gắn với hình ảnh người nông dân hiền lành , chất phác đã đi vào lòng công chúng với vẻ khốn khó, đáng thương.

Khi nhắc về những ngày đầu bước chân vào nghề, ông hào hứng cho biết: “16 tuổi tôi đã đi khâu giày thuê. Ban ngày làm giày, tối lại đến Nhà văn hóa Thanh Niên ở hồ Thiền Quang tập kịch cùng mọi người nhưng không có lương. Tối nào cũng đi tập nên ban ngày oải người mệt có khi không làm được việc. Lúc đó tình cờ một người bạn của tôi rủ về doàn kịch Hà Nội với mức lương 40%. Lúc này tôi mới có 27 tuổi nhưng đã có 1 vợ, 2 con, dù mức lương có ít nhưng vẫn đồng ý đi về. Nghề diễn bắt đầu với tôi từ đó.”

Vì đam mê với nghề dù đi đóng phim còn rất nhiều khó khan nhưng ông vẫn theo đuổi. “Tôi nhớ hồi quay phim “Mường Lát” ở Hòa Bình, hơn 40 tập mà quay lại vào mùa đông trời gió rét. Có phân đoạn tôi phải cởi áo, chỉ được mặc một chiếc áo mỏng lại phải chịu lạnh nước phun từ trên xuống tạo làm mưa giả. Các đạo diễn cũng phải 2,3 cái áo rét trong khi tôi chỉ được mặc có như vậy để diễn. Bất kể nắng hay mưa tôi đều phải nhập vai cho kịp tiến độ của đoàn phim. Nhiều hôm quay ở đồng ruộng, trời nắng chói chang mà không được đội nón. Những ngày cực khổ đáng nhớ mà diễn viên chúng tôi vẫn hay đùa nhau rằng: Đóng phim khổ hơn cả làm ruộng!”

Tâm huyết với nghề là thế nhưng nghệ sĩ Trần Hạnh cùng nhiều diễn viên cùng thời với ông vẫn đều sống đạm bạc. “NSND Trịnh Thịnh ngày xưa nghèo, sang nào ông ấy cùng xách làn đi mua thức ăn ở chợ Trương Định hay ông Phạm Bằng bao năm đi bán bánh trôi tàu. Thậm chí ông Trịnh Mai cũng phải đi đóng giày…Cuộc sống của họ cũng vất vả như tôi, chẳng ai giàu có cả!”-nghệ sĩ Trần Hạnh chia sẻ.

Ở tuổi 89, nghệ sĩ Trần Hạnh không còn nhớ ông đã góp mặt trong bao nhiêu bộ phim truyền hình nhưng hình anhe nông dân quen thuộc vẫn hằn sâu trong tiềm thức ông.

Khi được hỏi có phải do đóng toàn những vai nghèo khổ nên mới vận vào người?, ông cười nói : “Người nghệ sĩ giỏi là được giao vai diễn gì tốt cho vai đó. Chứ đâu phải số tôi nghèo nên mới đóng đạt những vai nghèo khổ. Ngày trước, tôi cũng được giao nhiều dạng vai khác chứ không phải mỗi vai nghèo khổ”.

Không màng đến danh hiệu

Trần Hạnh được phong tặng danh hiệu Nghệ sĩ ưu tú ngày 25/1/1994. Năm 1996, ông đoạt giải Nam diễn viên xuất sắc tại Liên hoan phim Việt Nam lần thứ 11 với bộ phim Nước mắt đàn bà. Tại Liên hoan Truyền hình toàn quốc năm 2010, với vai diễn ông Thống trong phim “Ngõ lỗ thủng” của đạo diễn Quốc Trọng ông giành giải Cống hiến.

Nghệ sĩ Trần Hạnh vẫn giữ quan điểm đơn giản trong cuộc sống sai khi nhìn lại hơn 40 năm cống hiến cho nghệ thuật nước nhà. Với ông , danh hiệu có cũng được không có cũng không sao. ”Cả một đời theo nghệ thuật tôi thấy điều quan trọng là ở mỗi vai diễn mình làm tốt hay không, được khản giả nhớ đến và yêu quý mới là vấn đề chứ bằng cấp, danh hiệu với tôi thật sự không cần thiết”– ông thẳng thắn chia sẻ.

Ảnh internet
Dù nghèo nhưng nếu có kiếp sau, tôi vẫn chọn nghề diễn

Nghệ sĩ Trần Hạnh gần như không có lời mời đóng phim từ năm 2016. Niềm vui tuổi già của ông là hang ngày ngồi bán hang phụ con dâu bán giày dép, mũ bảo hiểm,..Một ngày diễn ra với ông vô cùng bình thường

Sáng ra ông ngồi trông hàng cho con dâu từ 8h đến 9,10h về nhà nghỉ ngơi, chiều lại ra tiếp từ 6h đến 8, 9h thì về. Ông nói: “Ra trông cửa hàng cho các con, các cháu cho khuây khỏa, chứ lủi thủi ở nhà một mình cũng buồn lắm!Ngày trước tôi còn tự đi xe máy ra cửa hàng nhưng bây giờ chịu rồi. Cái xe máy tôi vẫn giữ trong nhà làm kỉ niệm, giờ mắt mờ quá nên không tự lái xe đi đâu được cả”.

Sức khỏe yếu dần đã có lúc nghệ sĩ Trần Hạnh tưởng mình không qua khỏi bệnh tật.Ông kể Tết 2018 đúng ngày mùng 1 Tết đã phải đi viện vì khó thở. Nghệ sĩ bộc bạch:” Bác sĩ nói tôi không chết là may rồi nhưng cấm không cho được hút thuốc. Sợ quá nên tôi có động lực để bỏ hẳn tật nghiện thuốc.Tôi hút từ năm 16 tuổi đến tận Tết vừa rồi mới bỏ hẳn được”.
Với ông, cuộc sống hiện tại đã quá bình yên không đòi hỏi gì hơn, được sống khỏe mạnh, hạnh phúc là hài lòng lắm rồi.

Khi được hỏi bây giờ nếu được mời đi đóng phim ông có đi không? Ông vui vẻ: “ Đi chứ! Dù là vai nhỏ , được nói vài câu tôi cũng sẵn sàng! Tôi vẫn nhớ vai diễn mới nhất là trong bộ phim “Đại gia chân đất “ quay năm 2016 do diễn viên Trung Hiếu mời. Dù đó chỉ là một vai nhỏ thôi nhưng tôi vẫn thấy vui”
Tháng 3/2018, Sở Văn hóa và Thể tạo Hà Nội đưa nghệ sĩ Trần Hạnh vào diện xem xét đặc cách dựa trên hồ sơ của ông do Nhà hát Kịch Hà Nội. Sauk hi nghỉ hưu năm 1989, ông vẫn tiếp tục tham gia trong lĩnh vực nghệ thuật. NSƯT Trần Hạnh cũng đã đóng góp nhiều công sức đối với nghệ thuật dù điều kiện gia đình khó khăn.

Theo Vietnamnet